|
Bài viết Chuông Gió - Dấu Lặng Phong Ba và Thơ được gửi bởi girllazzykute vào ngày 10/07/2010 Bài viết được xét duyệt bởi girllazzykute Tác giả: Phong Linh cg Trích trong tập: Chuông Gió - Dấu Lặng Phong Ba và Thơ

Chuông Gió - Dấu Lặng Phong Ba và Thơ Vang vọng trong chiều tiếng chuông ngân Ru âm chuông gió giữa êm lành Ký ức tràn qua lòng lữ khách Trở về năm tháng thuở thơ xanh... Người ta thường nói: ''Nước mắt thì chảy xuôi, đó là quy luật''. Một lẽ thường tình trong cuộc sống: Nếu không có những giọt nước mắt thì làm sao có những nụ cười cũng như có hạnh phúc rồi sẽ có những ngày buồn đau, có sinh có tử để rồi có nhớ - có quên... Tất cả chúng vẫn đi đôi cuộn lẫn với nhau song hành trong cuộc sống. Ngàn vạn buồn vui kết thành những giọt lệ thế gian - lệ mừng và lệ tủi. Con người sinh ra, ngay từ giây phút đầu tiên đã cất tiếng khóc chào đời, làm nên những giọt lệ của bao người đón nhận niềm hạnh phúc nhỏ trong ga đình. Sống hết cuộc đời bao thăng trầm lặng lẽ, nhiều khía cạnh để cuối cùng lại lấy thêm bao giọt lệ tiễn đưa. Có những số phận không được may mắn, chỉ được nửa cuộc đời thậm chí sớm hơn! Tôi nhớ lời nhà thơ Đăng Vương Hưng nói: ''Sống nhiều chứ không phải sống lâu''! Tôi chưa sống được nhiều, cũng chưa từng trải, nhưng cũng đã nếm đủ hương vị cuộc đời. Tôi đã vui, buồn, hạnh phúc, đau thương... Đã chứng kiến tiễn đưa bao người thân thương, bao bạn bè, người yêu dấu... Cuộc đời đã lấy đi bao giọt lệ. Nhiều lúc tôi thấy cô đơn hoang vắng giữa đêm dài... Giờ đây tôi đang mang trong mình một căn bệnh. Sau lần phẫu thuật đầu tiên, bác sĩ nói nếu thành công trong lần phẫu thuật thứ hai tôi có thể sống nhiều hơn nửa kiếp nữa. Nhưng liệu có ý nghĩa gì nếu tôi là kẻ chỉ biết lo cho mình "còn nước còn tát''. Ngay lúc này đây tôi nghĩ đến những đứa trẻ nghèo ( Ai sinh ra trong nghèo khó mà không rung động trước những cái nghèo?). Có thể ai đó đã và đang sống trong sự giầu sang, họ đâu hiểu được cuộc sống của những người cực khổ cơ hàn, vất vả gian nan đến mức nào. Có thể bạn sẽ dửng dưng trước cái nghèo, thậm chí có cái nhìn coi thường nữa! Tôi đã nếm trải qua nên tôi hiểu điều đó hơn bao giò hết. Giờ đây cho dù thời gian sống của tôi ít đi cũng không có nghĩa là cuộc đời đã chấm hết. Tôi sẽ làm cho mình sống nhiều hơn trong kiếp này. Tôi muốn khi mình không còn thì âm hưởng của sự tồn tại của tôi còn hiện hữu, tiếng nói tôi sẽ hòa vào không trung vang vọng như để lại một tiếng chuông lòng ngân khe khẽ. Và như vậy, với tôi đã là quá đủ. Tạo hóa sinh ra ta trong kiếp này, cho ta tồn tại để rồi mất đi. (Cát bụi lại trở về với cát bụi). Chân lý đời thường đơn giản vậy nhưng cũng nhiều éo le trăn trở, nghiệt ngã... Đôi khi gió vô tình bẻ đi những chiếc lá còn xanh và mưa giông bão tố làm tả tơi những chiếc lá trên cành! Tôi ví kiếp con người giống như kiếp lá. Mỗi một mùa thu chấm hết một kiếp con người. Nẩy lộc đâm chồi, ra hoa kết trái rồi một ngày cuối cùng lá cũng vàng rơi. Kiếp người cũng vậy, sinh ra, tồn tại, trưởng thành, sinh con đẻ cái truyền nối giống dòng... rồi một ngày kia già đi rồi khuất bóng. Nhưng... đôi lúc chưa hẳn đúng mùa thu lá mới rụng rơi. Con người cũng vậy, có khi đâu phải đợi đến già. Ốm đau, bệnh tật... cũng là cách sớm chia ly! Cuộc sống này luôn kèm theo những giọt lệ, nó mang âm hưởng nhiều cung bậc, khía cạnh. Con người ta có nhiều nguyên nhân dẫn đến khóc. Riêng tôi có đủ lý do khóc đời hay khóc chính cho mình trong cuộc sống này. Lần đầu tiên tôi khóc trong niềm đau là lần người tôi yêu ra đi vĩnh viễn bỏ tôi ở lại nơi thế gian này! Lúc đó tôi hãy còn trẻ lắm, chưa hiểu hết cung vị của nỗi buồn đau mất mát mà cho đến bây giờ nó vẫn còn hiện hữu như mới xảy ra thôi. Năm tháng khóc anh, khóc cho số phận, tình yêu trong tôi trở nên băng giá từ dạo ấy. Giọt lệ thật trái ngang tuôn chảy trong mỗi kiếp con người. Lệ chảy theo từng cung điệu khác nhau. Còn riêng tôi lệ chảy trong nỗi cô đơn, trống vắng, cứ tuôn trào theo ngày tháng, gậm nhấm tôi như loài mọt đục thân cây dần dần mục nát. Đơn côi trong tình cảm đã mất, trống vắng trong nỗi nhớ, tôi khóc tiễn tình yêu từ khi xa anh với bao ngấn lệ. Tôi tâm sự với người đã khuất như nói với chính mình qua bài thơ gửi tâm tư sầu kín;
XA DẤU YÊU...
Trái tim yêu dấu còn đây Mà anh đã bỏ theo mây ngút ngàn Tình đời còn đượm chứa chan Gửi nhờ cơn gió mơ màng mang đi
Khóc anh ngày tháng nhoè mi Mất anh là hết còn gì để yêu Cô đơn em đứng giữa chiều Vắng anh lòng tựa cánh diều chơi vơi ... Khi tôi biết mình mang bệnh, nhớ lần đầu khi cầm tờ bệnh án, qua một người thông dịch ở bệnh viện tôi đã thẫn thờ, tai ù đi, tờ giấy trên tay run rẩy. Tôi như người đang đứng giữa tuyết đông, tờ bệnh án nhẹ rời khỏi tay rơi xuống đất và cả người tôi cũng gục nằm lên nó. Tôi đã trút gửi nỗi bẽ bàng đau đắng bằng bài thơ sau khi rời bệnh viện;
TAY CẦM BỆNH ÁN
Em nay từ viện trở về
Tay cầm bệnh án tái tê cả lòng
Thân gầy trong gió lạnh đông
Dài hai giọt lệ giờ mong được gì?
Một mai em sẽ thôi đi
Một mai sẽ chẳng còn chi đợi chờ
Một mai tất cả vần thơ
Vô tri - vô giác - từng tờ... thành tro.
Em đi chưa kịp chuyến đò
Một lần chưa được hẹn hò cùng ai
Kiếp này không có ngày mai
Thân em giờ chỉ ủ dài cơn đau.
Bước chân giữa phố muôn mầu
Ngọn đời em biết về đâu bây giờ?
Thân hờn trong gió bơ vơ
Tuyết đông cũng chỉ hững hờ nhẹ rơi.
Ngày mai vắng bóng bên đời
Ngày mai em sẽ về nơi thiên đàng
Em đi trong nỗi bẽ bàng
Cơn đau bệnh tật - nghĩ càng đau thêm.
Chân vô hồn bước hết đêm
Biết bao giọt lệ không kìm nhỏ rơi
Bờ môi khô héo nụ cười
Từ nay em sẽ là người... thiên thu.
(23/05/09)
Tôi đã khóc rất nhiều. Giọt lệ của niềm đau này chưa ngớt lại tiếp nối những giọt lệ của niềm đau mới. Tôi nghĩ đến gia đình, nhất là mẹ, người mẹ đã tảo tần vất vả nuôi tôi. Ai mang nặng đẻ đau mà không xót xa khi con mình bị bệnh. Nếu mẹ biết mẹ sẽ khóc nhiều và già nhanh hơn. Tôi không dám nói cùng mẹ ngay cả lần phẫu thuật đầu tiên, tôi chỉ biết mượn trang giấy trắng và dòng mực đen để gửi tất cả nỗi lòng bao ngày đêm trăn trở; MẸ ƠI! U NÃO TRONG CON
Mẹ ơi con sẽ xa rời... Một ngày vắng bóng bên đời nay mai Trong cơn bạo bệnh mệt nhoài Chìm nơi viễn xứ - đêm dài mẹ mong.
Tuổi già nặng gánh lưng còng Vì con - vì cháu - vì chồng gian nan Rồi mai lệ mẹ chứa chan Con đi xa khuất hẳn ngàn thu luôn.
Mẹ ơi! Xin mẹ đừng buồn Chớ nên suy nghĩ sa tuôn giọt sầu Hằn in trên khoé mắt sâu Mất con rồi sẽ vết nhàu nhiều thêm.
Xin mẹ đừng thức trắng đêm Buồn đau xa xót chồng thêm tháng ngày Hôm nay con vẫn còn đây Chia ly là chuyện sau này mẹ ơi...
Giờ đây con muốn mẹ cười Dừng vì bệnh tật chắn trời nguồn vui Buồn thay số kiếp ngậm ngùi Trong viên thuốc đắng ẩn vùi nhiều năm.
Chiều nay dõi mắt xa xăm Nhìn trông lại những tháng năm gợn lòng Nến đời khi tắt là xong Bao năm quằn quại để lòng mẹ đau!...
Rồi mai... mắt mẹ nhỏ sầu Con từ nhân thế vút bầu trời cao Vắng con hãy ngắm trăng sao Để ru lòng mẹ ngày nào còn con.
Hết rồi một thuở sắt son Hết rồi một thuở lệ hờn nhỏ rơi Cùng bao tâm trạng rối bời Từ nay lệ mẹ chảy rồi, mẹ ơi!
Có lần tôi điện thoại về nhà, được biết mẹ ốm. Tôi bồi hồi xao xuyến, mẹ ốm chẳng có tôi chăm nom săn sóc. Cả đời mẹ đã vất vả với những đứa con như tôi, vậy mà khi trái gió trở trời tôi không thể gần kề bên mẹ. Tiếng ngân lòng của tôi ngân lên khe khẽ một cung điệu ru buồn trong khung cảnh mờ đi trước mắt dưới bờ mi nhạt nhòa giọt lệ. Đến bao giờ tôi mới đền đáp nghĩa ơn sinh thành? Xin gửi qua ngàn trùng xa cách một bài thơ; QUÊ NHÀ MẸ ỐM Thân con giờ ở xứ đông Nghe tin mẹ ốm mà lòng xót xa Làm sao ở tận nước Nga Chăm nom săn sóc rót trà - bưng cơm. Quanh năm vất vả sớm hôm Điện nghe mẹ mệt giọng ồm khản đi Mẹ ơi! Có muốn ăn gì? Giọng run như khóc: Chẳng gì đâu con! Bao năm mẹ đã mỏi mòn Đợi ngày đón rước đứa con trở về Lâu rồi con sống xa quê Nỗi lòng thương nhớ não nề trôi qua. Mẹ ơi! Con ở xứ xa Làm sao có thể về nhà được ngay Tuyết đông làm sống mũi cay Rưng rưng con nhớ những ngày ấu thơ. Mẹ dạy con hết dại khờ Mới chớm khôn... đã bơ vơ xứ người Gian nan mẹ khổ trọn đời Vì con mẹ đã rã rời... tấm thân. Xa nhà tư lự - phân vân Nay già ốm yếu mẹ cần có con Vậy mà phải chịu cô đơn Thân gầy đơn chiếc nuốt cơm đắng lòng. Tuyên Quang đang độ giữa đông Mặc thêm áo ấm ngoài trong thật nhiều Dáng già mẹ đứng liêu xiêu Bên hiên in bóng bao chiều đợi mong. Nhớ sao dáng mẹ nằm trông Dõi nhìn đất khách nỗi lòng tái tê Bao năm con đã xa quê Một ngày nào đó con về mẹ ơi! Cuộc đời tôi đã khóc nhiều. Từ lúc trưởng thành tới giờ chưa bao giờ khoé mi ngưng dòng lệ. Cuộc sống nhiều trăn trở éo le, cuộc đời không may mắn nhiều thứ khiến tôi, một con người đầy nghị lực, mạnh mẽ tinh thần, giờ như một thân cây không còn nhựa sống, không còn đủ tươi để rủ mầu xanh, giống như hàng Bạch Dương trong mùa đông nước Nga trơ trụi, tuyết phủ trắng trời, ai nhìn vào sẽ nghĩ đó là thân cây chết. Tôi cũng vậy, tuy sống mà hồn như đã mất đi phân nửa, chỉ có những vần thơ, những câu chuyện tôi viết là còn sống động. Chúng sẽ lưu lại chút linh hồn, buồn man mác, ảm đạm của tôi. Nhiều lúc tôi nghĩ, khóc than liệu có ý nghĩa gì? Nhưng thà cứ để tôi khóc để nhận thấy rằng tôi vẫn còn đang tồn tại chí ít cũng giúp tôi giải tỏa được tâm lý, làm tôi nhẹ nhàng hơn. Phải tự an ủi mình, tôi không dám nói hay tâm sự cùng ai, bởi bạn thì nhiều, nhưng ai sẽ nghe, ai sẽ thấu hiểu, mà nhất là tôi sợ lòng thương hại. Tôi nghĩ chỉ có viết, đúng rồi, viết là thứ tâm sự, là nguồn nhật ký có thể phơi bày tất cả những gì có thể, không cần phải giấu che, ngại ngùng. Tôi viết lời mở đầu: ''Tôi mới học làm thơ từ khi cuộc sống này mỗi ngày cho tôi nhận ra rằng tất cả không phải lúc nào cũng đẹp như gấm hoa... Không thể hiện hữu điều gì vĩnh hằng vĩnh cửu hết...''. Thế rồi qua trang giấy tôi mặc sức trút đi tâm sự, càng nhiều thì lòng tôi càng nhẹ bớt. Với mọi người tôi luôn nở những nụ cười tươi, dễ hòa đồng với tất cả, nhưng trong tôi vẫn phảng phất nỗi u buồn lên đôi mắt. Tôi ít khi đến Công ty mà bỏ cặp kính ra khỏi mắt. Có lần tôi bỗng giật mình khi nghe trợ lý của tôi nói: -Lúc nào cũng thấy sếp vui cười mà sao đôi mắt lại có vẻ trầm tư và buồn thế nhỉ? Lúc đó tôi chỉ cười gượng. Trời ạ! Tôi còn biết nói gì lúc này? Mẹ cũng đã chẳng bảo tôi có đôi mắt ướt sau này sẽ khổ lắm! Khổ là gì tôi vẫn chưa thể hình dung ra nữa, tôi chỉ biết cuộc sống này cho tôi nhiều thứ lắm nhưng cũng chính từ cuộc sống này đã lấy đi của tôi rất nhiều thứ khác. Bao nhiêu giọt lệ rời xa khoé mi là bấy nhiêu nỗi tủi hờn theo năm tháng. Có một lời ca đã chẳng bảo rằng ''khóc đi cho lòng nhẹ nhàng hơn'' là gì? Chính vì thế tôi đang khóc, chỉ khác một điều là tôi khóc với chính tôi, chứ không khóc than rầu rĩ giữa cuộc đời. Khóc cho sự tồn tại. Đúng rồi, tôi đang tồn tại chứ không phải là đang sống theo đúng nghĩa của nó! Cuộc đời thì luôn có những phong ba, bão táp, hạnh phúc, buồn đau... ai mà không trải qua! Tôi tự khóc cho chính bản thân mình, tự chia sẻ với tâm hồn. Khóc cho tôi, khóc cả cho những số phận không may đã từng yêu thương giờ phải xa cách chia ly, bao người thân đã khuất. "Sinh lão bệnh tử''... Tôi thốt lên tiếng vọng tâm hồn không nghẹn ngào mà dạt dào như khúc nhạc chia ly; ''Em vẫn khóc vì những phút chia xa Đời muôn ngả biết là đi đâu Em vẫn khóc cho mối duyên đầu Hội ngộ đó rồi ly tan ngay đó Em vẫn khóc vì đơn côi nỗi nhớ''. ....
Con đường tôi đi mãi mải mê, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy mình chỉ một nỗi cô đơn, một hành trình không biết đích đến và bao giờ tới. Tôi luôn muốn mình có được thương yêu mà không dám, bởi căn bệnh u não đã hoài bám vào số phận tôi. Nếu tôi yêu thương ai đó và ngược lại có ai đó yêu thương tôi, một ngày kia tôi kiệt sức gục xuống, thế là sẽ có một người khóc tôi giống như tôi đang khóc mối tình đầu! Sống, tôi luôn mang theo câu nói: " Nothing lasts forever" (Không có gì là mãi mãi). Nó như một hành trang bước cùng tôi trong cuộc sống này, giúp tôi bớt đi những buồn đau đã trải, giúp tôi tồn tại trọn vẹn một sinh linh bé nhỏ với những nỗi buồn hòa lẫn trong những viên thuốc đắng. Đôi khi dòng lệ nghẹn lại, ê chề. Giờ đây công danh sự nghiệp chẳng có ích gì. Khi chết đi không thể mang theo được. Chẳng có nghĩa lý gì khi một mình hưởng thụ. Tôi lại gửi tất cả tâm hồn vào thơ như an ủi chính mình, để hiểu rằng tôi còn có trái tim biết suy nghĩ, để biết tôi vẫn chính là tôi đang tồn tại dù là bên lề cuộc đời vội vã. Giá như có ai đó hiểu, chỉ cần một người hiểu tôi thôi là đủ, nhưng biết sẽ chẳng có ai, bởi hiểu được một con người thì thật khó, đâu phải dễ. GIỌT ĐẮNG VỠ ĐÔI Hôm nay lặng lẽ em đi Bước đường cô độc bờ mi ướt nhoè Bờ tim quặn thắt tái tê Bờ vai run nỗi ê chề cô đơn. Lòng em bão nổi từng cơn Mưa giăng điệp khúc tủi hờn tình ai Con đường sao thấy quá dài Quệt hai giọt lệ trên hai má hồng. Lòng buồn trống vắng mênh mông Đường xưa vắng bóng qua sông lỡ đò Xin tình thuở ấy đâu cho Gửi gì theo gió - điệu hò dư âm...? Đêm đêm hồn lặng âm thầm Nghe lòng sôi sục những lần nhớ ai "Thức đêm mới biết đêm dài" Cô đơn mới hiểu tháng ngày nhớ mong. Chẳng ai không lạnh... mùa đông Không vương giọt đắng khi lòng chia phôi Trái tim, hồn vỡ làm đôi Bóng nghiêng đơn lẻ trong đời... em đi. (18/06/2010)
Giờ đây tôi sắp bước sang tuổi ba mươi. Tôi giật mình thoảng thốt, hóa ra mình vẫn một mình, hành trình trong tình yêu cô độc. Có lẽ tại lòng tôi còn ôm mãi bóng hình xưa cũ. Có lúc tôi vẩn vơ nhìn gió, nhìn mây và thầm hỏi: ''Tôi là ai trong cuộc đời này?''. Và nửa kia của tôi là ai trong hàng trăm vạn người đang sống chung quanh mà tôi mãi kiếm tìm? Và tôi cũng chợt hiểu ra rằng tôi thật sự chưa tìm! Bao giờ mối tình đầu mới nhạt mờ nỗi nhớ trong tôi?... PHONG LINH cg
[Nguồn: tg]--oooOOooo--
|
|