Bài viết Bến Sông Chờ được gửi bởi Kẻ Hành Khất vào ngày 29/11/2009 Bài viết được xét duyệt bởi admin Tác giả: Lâm Nhật Thanh Trích trong tập: sưu tầm
Hôm nay tôi mạo muội gởi những bài thơ của Bến Sông Chờ mà tôi còn sưu tầm lại được trong hai tập thơ của anh , đã đem đốt mất rồi!
Bến Sông Chờ : 
Tên thật là Lâm Nhật Thanh
Sinh ngày 11 / 02 / 1983
quê ở Thành phố Hồ Chí Minh, nhưng hiện tại đang sống tại Tây Ninh
Một con người lãng mạn, yêu thơ, làm thơ, nhưng tôi không biết lý do tại sao lại từ bỏ thơ, đem tất cả thơ ra đốt hết, và chỉ nói một câu duy nhất: "... để quên đi tất cả , và từ bỏ tất cả..."
Vì tôi chỉ gắng gởi lên nên không kịp phân ra theo thể thơ, lục bát , tự do hay 7 chữ, 8 chữ..... tôi xin post lên theo thứ tự mà tôi sưu tầm được!
Mong mọi người bỏ chút thời gian xem qua, và.... cho Lâm Nhật Thanh 1 lời khuyên, hay 1 lời an ủi ( nếu có thể)! Cám ơn mọi người !!!
Tiếng yêu đã giữ Tiếng yêu nào đã nói đâu Mà sao sợ phút cúi đầu...chia ly??? Sợ ngày người bỏ ra đi Mình tôi biết chờ đợi gì... người ơi Chỉ mong nơi ấy xa xôi Em đừng nuối tiếc đến tôi nơi này!!! Bóng em còn lại nơi đây....... Chỉ là trong nỗi nhớ đầy mà thôi!
10/ 10 /09
Xa Xôi
“…Bây giờ nơi ấy lạnh chưa? Đây heo may mấy cho vừa nhớ thương…”
Nhìn lại ... anh chợt ngỡ ngàng... Vì đâu tai lại... dở dang với người? Dở dang đâu phải xa xôi Dở dang vì bởi... phận tôi cơ hàn ! Mà người đài các cao sang Làm sao ta dám đeo mang chữ tình? Thôi thì ta cứ một mình Mơ về nơi đó bóng hình của ai
30/08/ 09
Tình em
Tình em...anh biết đâu tìm
Khi tình em vẫn lặng im nơi nào!
Tình em như gió trên cao
Thoáng qua rồi lại bay vào hư vô
Không yêu, em cứ giả vờ...
Hỏi tôi yêu tự bao giờ, nhiều chưa
Giờ...tôi hỏng cả cơn mưa
Mộng du tìm kiếm, cho vừa lòng em!
09/06/09
Đơn phương
Tình ai như lá thu rơi
Chiều buồn xào xạc đơn côi lối về
Đánh rơi mất cả câu thề
Mộng du, chợt tỉnh chợt mê giấc nồng
Vì sao vụt tắt trên không
Cho cơn gió mới phập phồng sợi hương
Bài thơ nhạt vần yêu thương
Lời ru ngơ ngẩn đơn phương khúc tình!
23 / 05 / 09
CÓ LẼ NÀO TA ĐÃ HẾT TRONG NHAU...
Có lẽ nào ta đã hết trong nhau Khi em vẫn cứ lặng thinh nơi đó Mà nơi đây , trong anh vẫn thầm nhớ Vẫn thầm thương, vẫn thầm đợi từng ngày
Có lẽ nào em quên mất nơi đây Tình yêu đã và đang không hề chết Năm tháng trôi,... thời gian có thể hết! Nhưng em ơi, tình trong anh vẫn còn
Gió yêu đời mới đem gởi nụ hôn Trăng yêu lắm sương đêm nên mới sáng Biển kia yêu vô cùng bờ cát trắng Mới miên man, miên man... vỗ muôn đời!
Trái tim này như sóng ở xa khơi Cứ đau đáu tìm hoài về bãi cát Chứ phải đâu biển xanh vui ca hát Để cho ai, như sóng... phải bạc đầu!
Có lẽ nào... ta đã hết trong nhau Xin em chớ để thời gian trôi hết Xin chớ để trong em... anh phải chết Có lẽ đâu... em cứ lặng thinh hoài!
22/05/09
Xa xôi Dù cho xa cách mấy khoảng không Đưa tay ta với giữa mênh mông Tìm sợi hương giữa gió đông Mang về trả hết nợ lòng đời ta! Dù cho năm tháng có trôi xa Tình ta muôn kiếp vẫn mặn mà Gởi vào cơn gió đi xa Chữ trong tim ấy vẫn là nhớ thương Muôn đời trong Gió chỉ sợi hương Lỡ như có ngã rẽ đôi đường Xin ai chừa lại lời thương Gởi cho ai đó...vấn vương kiếp này Gởi vào nhân thế chút tình say Chỉ xin đừng nhạt như khói mây Bao giờ về lại nơi này Cho tình ta lại tràn đầy...Hỡi ai!!!
22/05/09
Kiếp sau
Kiếp sau nếu có yêu thương
Có chăng ta lại...đôi đường chia ly!
Trót yêu...yêu hết kiếp này
Cho kiếp sau.....lại đọa đày con tim!
Kiếp sau ta lại đi tìm
Cho lòng hết nhớ, cho tim hết chờ!
Gặp nhau, ta vội ngẩn ngơ
Nào ngờ....?!
..........cũng chỉ cơn mơ hoang đường!!!
17/05/09
VẬY LÀ... NGƯỜI ĐI
Sao gió không cuốn tôi đi Để tôi nhung nhớ làm gì , gió ơi Lạc lõng giữa chốn xa khơi Bao giờ tìm lại đuợc nơi yên bình Một mình ! Tôi vẫn một mình, Nhưng tim vẫn rộn khúc tình, gió ơi !
Ngày mai em sẽ xa xôi Em đi đến chốn xa vời vợi xa Sau lưng kỷ niệm nhạt nhòa Sau lưng...gió xối... Vậy là người đi !
22/6/09
Lỡ như....
Lỡ mai mình có dở dang Thì xin em chớ ngỡ ngàng ...vì đâu!
Mỏi mòn cả thuở ban đầu Vậy mà cũng chỉ nhìn nhau lặng thầm Mưa thu chỉ mới rì rầm Mà tình đã vội một lần...hư không
Nếu mai ta phải nợ lòng Thì xin người chớ trông mong làm gì (Lòng này nặng nợ làm chi Để tình vẫn cứ ra đi..._lẽ thường)
Lỡ mai ngã rẽ đôi đường Xin em chừa lại lời thương để dành Niềm đau xin để phần anh Bình yên em giữ, khúc tình_hát lên Chia đôi mỗi đứa mỗi bên Mặc cho mưa gió bắt đền đôi ta
Lỡ mai ...mình có phôi pha Thì xin tình cũ ...đừng là tàn tro!
Một ngày qua
Một ngày qua...lại một ngày
Và rồi nỗi nhớ...lại đầy trong tim
Một ngày qua, lại đi tìm
Mộng du, nỗi nhớ lại thêm nhật nhiều!
Tình_ biết nói đến bao nhiêu
Mới cho vừa được mỗi chiều ngóng trông
Vậy mà... người nỡ sang sông
Nơi đây tan vỡ nợ lòng, người ơi!
Người thì cứ mãi xa xôi
Để mỗi ngày qua chỉ...mình tôi nhớ người
Van em, xin chỉ một lời
Vậy mà người nỡ hợt hời tình tôi!
Bao giờ...ta hết xa xôi
Để ta lại được rong chơi tháng ngày
Nơi nào có hiểu nơi đây???
Nguyện tình sẽ mãi tràn đầy tháng năm!
Xin em chớ mãi xa xăm
Để cho đây mãi lặng thầm...nỗi đau!!!
Nợ Lòng
Thôi Thì như thế... thì thôi Nợ lòng xin chỉ mình tôi...nợ lòng Phần người, người cứ sang sông Mình tôi ở lại...nợ lòng...nặng thêm!
Mong em đến chốn bình yên Nơi đây nặng nợ...hằng đêm đọa đày! Nợ lòng...ở mỗi nơi đây... Cho nơi xa ấy từng ngày... ấm êm!
Từng ngày nợ vẫn nợ thêm Giật mình tỉnh giấc nửa đêm bàng hoàng Nợ duyên_duyên đã lỡ làng Nợ tình_tình cũng dở dang mất rồi!
Thôi thì như thế ...thì thôi Bây giờ ta trả ...cho rồi nợ kia!!!
Nợ lòng 2
Nơi nào có hiểu lòng này?
Nợ lòng vẫn cứ...mỗi ngày nặng thêm!
Dù chỉ ngọn gió bên thềm
Nhưng lòng nặng nợ...từng đêm ngóng chờ
Người đi, đi đến bao giờ?
Gió ta viết trọn vần thơ chưa tròn............
Nợ Lòng 3
Nếu mình nặng nợ với nhau Người ơi xin chớ cúi đầu lặng thinh Nếu ta đã trót ... có tình Thì đừng im lặng để mình đơn côi!
Giờ người ở chốn xa xôi Biết chăng có kẻ vẫn ngồi đợi mong? Một ngày_ người bỏ sang sông Quả tim vụn vỡ... nợ lòng, người ơi!
CHIỀU DÀI NỖI NHỚ
Từ ngày em bỏ ra đi Đến nay còn có nhớ gì không em? Từng ngày nỗi nhớ dài thêm Mình anh ôm lấy cho tim khóc thầm
Bước côi với mối tình câm Đêm đêm anh đếm lặng thầm nỗi đau Nỗi nhớ...đi đến bao lâu Mới đi hết được nỗi sầu hả em....
Vậy mà cứ nhớ từng đêm Mỗi ngày qua... lại nhớ thêm một ngày !
Nơi nào có hiểu nơi đây Tình anh vẫn mãi đong đầy thời gian Anh hiểu! Dẫu có ngỡ ngàng... Thì tình vẫn cứ phai tàn , người ơi!
Nỗi nhớ là nỗi nhớ thôi Sao mà nhờ mãi chẳng vơi,hỡi người!
GIỮA CHỪNG
Bài thơ đang viết giữa chừng Cánh hoa rơi xuống, bỗng dưng... giật mình !
Mùa thu đang dịu khúc tình Lời ru chợt tắt, lặng thinh mất rồi Giữa chừng, một chiếc lá rơi... Thời gian đứng lại... ngừng rơi giữa chừng !
Giữa chừng con phố, giữa chừng, Giữa chừng tóc rối bỗng dưng quay về Giữa chừng quên mất lời thề Một người quay lại , ngô nghê kiếm tìm. Vô tình nhặt đuợc cái tên, Của ai đánh rớt ở trên mây mờ Cài lên giữa chừng giấc mơ Nửa đêm thức giấc, thẫn thờ mộng du! Giữa chừng mây đến giăng mù Giữa chừng lấp lối trăng thu cuối trời
Giữa chừng, .... ở giữa chừng thôi, Đưa tay tôi với ….
… Chơi vơi giữa chừng !
CHIỀU DÀI NỖI NHỚ
Bao năm rồi em còn nhớ hay quên... Chắc có lẽ em quên rồi kỉ niệm Mà thời gian đã xoá nhoà thành ảo vọng Nhưng riêng anh... ngỡ như mới hôm nào!
Tình ban đầu, đẹp như giấc chiêm bao Có ai hay chợt tan vào thầm lặng Có những khi... ngoài kia trời gió lộng Sao nơi đây... sợi hương chẳng nhạt nhoà !
Đời vô tình nên vẫn cứ trôi xa Chỉ để lại nơi đây ngàn nỗi nhớ Kể từ khi... mình chia tay , vô cớ Ta xa nhau dẫu chưa nói một lời
Giờ anh ngồi một mình ngắm mưa rơi Em nơi đó có bao giờ nhớ lại Thời yêu nhau ,anh ngu khờ vụng dại Hay là em... cũng quên cả anh rồi
Em bây giờ đã mãi mãi xa xôi Chỉ còn anh gởi hồn theo cơn gió Mang sợi hương đã nhạt nhoà qua bên đó Để cho tim .... vẫn rộn khúc chân tình ! Dù chỉ là một sợi gió mỏng manh Nhưng đó là tất cả những gì anh có được Qua thời gian anh lặng thầm tìm nhặt Trao đến em, em của mới hôm nào!
Thôi anh về! Về với những vì sao Đã bầu bạn với anh từ khi đó Và cũng chỉ lặng lẽ mình anh , đi dọc theo chiều dài nỗi nhớ Để cho tim... khóc tiếp... khúc chân tình !
TẦN NGẦN...
Tôi tần ngần, em tần ngần Chim bay phương ấy, tần ngần nơi đây Vụng về níu cánh chim bay Tần ngần nỗi nhớ trơ gầy tháng năm
Giấc mơ cũng hoá tần ngần Chợt mê chợt tỉnh, phân thân xác hồn Tần ngần cơn gió, nụ hôn Lừng khừng trăng vỡ, bồn chồn sao rơi
Bây giờ em hoá xa xôi Như chim bay mãi cuối trời mùa thu Tần ngần câu hát , lời ru Tần ngần tôi cứ mộng du giữa đời
NỬA ĐÊM
Bàng hoàng thức giấc nửa đêm Nghe cơn gió hôn lên màu cô độc Một giấc mơ gầy rộc Chảy vào thiên thu
Thời gian trôi chợt đánh rớt lại niềm đau Nửa đêm vò võ Cánh hoa màu tim vỡ Lạc vào không trung
Rồi đâu đây những nuối tiếc lạ lùng Cứ len lỏi vào trơ gầy nỗi nhớ Xanh xao mênh mang gió Vụng về đêm thâu
Chập chờn giấc ngủ về đâu Cổ tích êm êm lời ru cũ Chợt quay về lần nữa... Lững lờ mộng du !
NỤ HÔN CỦA GIÓ
Cho anh gởi nụ hôn Vào cơn gió ban chiều Để gió mang tình yêu Trao đến em nồng ấm
Cho anh gởi giọt nắng Rơi trên môi em hồng Để xoá đi mùa đông Vây quanh ta buốt giá
Cho anh gởi chiếc lá Vào gió thu đượm buồn Để mỗi lúc mưa tuôn Không phôi phai yêu dấu
Cho anh gởi tình đầu Vào nỗi nhớ dịu êm Cho anh dán con tem Lên bức thư tình ái
Và cho anh được biết Tình bắt đầu khi nào Cũng như nắng trên cao Đến bao giờ vụt tắt Đến khi nào tình mất Khi nào tình phai phôi .......
………….. Để anh nhắn lá rơi... Mang anh về bên em !
[Nguồn: "nụ hôn của gió" và.. " tìm nhặt"]--oooOOooo--
|